Nghĩa thầy trò

Tôi còn nhớ như in buổi chiều ngày hôm ấy. Đó là một buổi chiều trời trong, mây đẹp ngày 16/10/2017,  tôi được một đồng nghiệp mời dự sinh  nhật lần thứ 30 của cô ấy.  Nơi dự tiệc là một quán ăn thoáng mát, rộng rãi với nhiều cây xanh bao bọc xung quanh làm cho không khí càng thêm trong lành, khung cảnh càng thêm thơ mộng.
          Khi vừa yên vị, chưa kịp chào hỏi các đồng nghiệp đến trước thì tôi bỗng giật mình khi có một cậu thanh niên từ bàn đối diện bước đến trước mặt tôi. Hai tay cậu ấy nắm chặt lấy bàn tay tôi, khẽ lắc nhẹ và thiết tha hỏi:
  •  Cô ơi! Cô còn nhớ con không cô? Con là Tùng học sinh cũ của cô nè cô.
Từ ngạc nhiên tôi chuyển sang đâm chiêu, suy nghĩ và bắt đầu ngắm nhìn thật kĩ cậu ấy, rồi ngượng nghịu nói:
          - Cô thật xin lỗi, cô không nhớ ra em - trông cậu ấy cũng hơn 30 tuổi nên tôi không dám gọi bằng con mặc dù cậu ấy xưng con với tôi – Vẻ mặt hờn dỗi, cậu ấy bắt đầu kể.
-  Con tên là Tùng, ngày xưa con học chung bạn Tiện, bạn Tánh,….và cả bạn Dinh hiện nay cũng là giáo viên dạy cùng trường với cô đó cô.
Tôi cười gật đầu nhưng thật ra tôi vẫn không sao nhớ và hình dung ra được cậu ấy ngày xưa là học sinh thế nào. Có vẻ đoán được suy nghĩ của tôi, cậu ấy bắt đầu kể tiếp.
- Thời còn đi học người mà con yêu quý nhất là cô và cô Kim Em trường Trung học cơ sở Hòa Phú. Con còn nhớ ngày con học lớp 4, cô là giáo viên chủ nhiệm của con. Lúc đó ba con đã mất, mẹ một mình nuôi các anh em con ăn học nên nghèo lắm cô à. Hằng ngày con luôn đến trường với một chiếc áo trắng nhưng không phải màu trắng mà đủ màu cô ơi. Vì áo con bị rách, mẹ không tiền may áo mới nên chầm vá cho con đủ chỗ. Vì vải cũ, vải mới khác màu với nhau thành ra áo con trở nên nhiều màu. Con nhớ rất rõ, con là một học sinh yếu trong lớp, vì vậy, cô quan tâm và giúp đỡ con rất nhiều. Năm đó, con không có tiền đóng các khoản thu đầu năm, cô gọi con đứng lên và hỏi sao con không đóng tiền? Vì không có tiền đóng, nên con tủi phận bật khóc. Lúc đó cô cảm động nên cũng khóc mà nhìn con.
Nghe vậy, tôi vô cùng xúc động nhưng gét bản thân sao không có chút ấn tượng nào với học sinh ấy. Có lẽ lúc đó tôi còn quá trẻ, chừng khoảng hai ba hay hai tư tuổi gì đó. Tôi ước gì mình nhớ ra cậu bé ấy là học sinh thế nào nhưng vô vọng, không tài nào nhớ nổi. Mặc dù biết rằng bản thân đã phụ lòng em ấy nhưng càng quý thì càng không thể lừa dối trước tấm lòng của em ấy được. Tôi đành chấp nhận sự hờn dỗi nhưng rất đáng yêu của em, em nói:
- Xưa cô giúp đỡ, thương con đến vậy mà giờ cô lại hổng nhớ ra con!
Rồi em ấy lại huyên thuyên kể nhiều và nhiều kỉ niệm….Tùng ơi!, đừng buồn cô em nhé! Đã hai mươi lăm công tác trong ngành, có lẽ cô đã có hơn một nghìn học sinh. Có rất và rất nhiều học sinh cô chưa bao giờ gặp lại. Đôi khi cũng mai gặp lại lại nhiều em trong tiệc cưới, nơi công cộng, …nhớ có, quên có nhưng thực sự chưa có một học sinh nào làm cô bồi hồi xúc động như em Tùng à. Cô rất vui khi khi biết được hiện nay em là chủ một lò bánh đang kinh doanh tự do, gia cảnh đã khá giả không còn khó khăn như xưa nữa. Giờ đây em đã là một thanh niên trưởng thành, sự nghiệp ổn định thế mà em vẫn rất hồn nhiên, vẫn cho cô cái cảm giác gần gũi, thân thương của cậu học trò nhỏ ngây thơ ngày nào. Cô cảm thấy mình thật hạnh phúc và tự hào khi có một học trò cũ như em. Một đồng nghiệp của cô đã luôn dõi theo câu chuyện của hai cô trò, cô ấy bảo chỉ cần được như cô, được một lần có ai đó bước tới chào, và hỏi: “ Cô ơi! cô có còn nhớ em không cô? em là một học sinh cũ của cô, thế là đủ”.
Tùng a! Đại văn hào người Nga Đôn-ki-xtôi có câu nói nổi tiếng : “Dưới ánh hào quang của ánh sáng mặt trời, không có nghề nào cao quý bằng nghề dạy học”. Vâng quả đúng như thế  đó em, có thể cuộc sống của các thầy cô đâu đó còn nhiều khó khăn, vất vả nhưng nghề dạy học có một điều mà các ngành nghề khác không bao giờ có được đó là tình cảm của những học trò cũ như em. Không biết sau này cô có còn gặp lại em nữa không, nhưng cô mong rằng khi nào đó em sẽ lên trang Web trường cô, có thể đọc được những dòng tâm sự này để biết được cô hạnh phúc lắm khi gặp lại em Tùng nhé!
                                                                     Tác giả: Trần Thị Lợt

 
  Thông tin chi tiết
Tên file:
Nghĩa thầy trò
Phiên bản:
N/A
Tác giả:
N/A
Website hỗ trợ:
N/A
Thuộc chủ đề:
Ứng dụng
Gửi lên:
06/11/2018 12:13
Cập nhật:
06/11/2018 12:13
Người gửi:
thhoaphu
Thông tin bản quyền:
N/A
Dung lượng:
38.00 KB
Xem:
5
Tải về:
0
  Tải về
Từ site Trường Tiểu học Hòa Phú:
   Đánh giá
Bạn đánh giá thế nào về file này?
Hãy click vào hình sao để đánh giá File

  Ý kiến bạn đọc

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây